<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><rss xmlns:atom='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0' version='2.0'><channel><atom:id>tag:blogger.com,1999:blog-8603035150250894763</atom:id><lastBuildDate>Sat, 18 Feb 2012 14:23:12 +0000</lastBuildDate><category>Funny Story</category><category>IT Area</category><category>Hướng dẫn làm blog</category><category>Tin tức</category><category>Read and Contemplate</category><category>Bói vui</category><category>Funny Riddle</category><category>Offline</category><category>Comedy</category><category>Thành viên Post</category><category>Music</category><title>We are A11</title><description></description><link>http://a11friendship.blogspot.com/</link><managingEditor>noreply@blogger.com (Frediano)</managingEditor><generator>Blogger</generator><openSearch:totalResults>119</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>25</openSearch:itemsPerPage><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8603035150250894763.post-9084142616838362643</guid><pubDate>Mon, 01 Sep 2008 03:42:00 +0000</pubDate><atom:updated>2008-09-01T10:57:28.551+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>Offline</category><title>Phần hậu của buổi Offline 2008</title><description>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Buổi Offline diễn ra thành công tốt đẹp nhưng đằng sau đó vẫn có nhiều chuyện xảy ra:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đầu tiên là xin cảm ơn bạn Trúc, bạn Lâm, bạn Ly, bạn Trâm, bạn Mười và một số bạn khác đã giúp đỡ trong việc tổ chức buổi Offline này được thành công. Mọi người đã cố hết sức làm việc nhưng lại ko có cái gì gọi là đặc ân riêng. Mình sẽ rút kinh nghiệm cho lần tổ chức sau, sẽ có những cái gọi là ưu ái cho những bạn này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Một số bạn với ý thức quá kém nên đã để lại những hậu quả ko tốt đẹp gì cho buổi Offline này: tự ý lấy đồ trong nhà xài tự nhiên còn hơn đó là nhà của mình, hành động phá hoại là đã quăng cái remote TV vào hồ cá. Các bạn nghĩ như thế nào khi đã làm những việc đó: vui sướng, hả hê, hay còn có những lý do nào khác khiến các bạn có thể làm những hành động còn thua cả đứa con nít 3 tuổi? Mọi người đều được đi học, đều được dạy dỗ nên mình nghĩ chắc các bạn ý thức đc việc mình làm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình hy vọng ở những lần Offline sau các bạn sẽ ý thức hơn khi đến nhà người khác. Đồ đạc ko phải là của các bạn thì các bạn đừng đụng vào. Nếu cảm thấy mình ko ý thức được những việc mình làm thì cứ việc ở nhà, mình ko hoan nghênh những thành viên thiếu ý thức như vậy có mặt trong buổi Offline. Đừng nghĩ các bạn là nhân của cả vũ trụ và mọi người phải xoay quanh bạn.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8603035150250894763-9084142616838362643?l=a11friendship.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://a11friendship.blogspot.com/2008/09/phn-hu-ca-bui-offline-2008.html</link><author>noreply@blogger.com (Frediano)</author><thr:total>1</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8603035150250894763.post-7633216665123569803</guid><pubDate>Tue, 26 Aug 2008 03:34:00 +0000</pubDate><atom:updated>2008-08-26T11:03:04.582+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>Offline</category><title>Hình ảnh Offline A11 2008 phần 3</title><description>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hôm qua up xong phần 2 thì trời đã khuya nên đuối quá đi ... ngủ luôn. Và đây là phẩn 3 - phần cuối của toàn bộ chùm ảnh độc hại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xem ai đen hơn nào.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3190/2796191315_ca677e461e_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3190/2796191315_ca677e461e_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3006/2797035644_b6739907bb_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3006/2797035644_b6739907bb_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chết thật, đã mặc áo đen còn chụp hình 3 người. DCM thằng chụp hình.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3279/2797035766_2d86dd67a8_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3279/2797035766_2d86dd67a8_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cười ngất trời.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3061/2796191723_8be6ea8828_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3061/2796191723_8be6ea8828_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buồn quá bạn áo đen ko để ý đến mình.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3171/2796191841_28b5e91fb1_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3171/2796191841_28b5e91fb1_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tài xế và ca sĩ đi lưu diễn.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3110/2797036118_e5d2e3303e_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3110/2797036118_e5d2e3303e_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3183/2796192069_d991efe896_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3183/2796192069_d991efe896_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3071/2796192191_42c129d7d1_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3071/2796192191_42c129d7d1_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3086/2797036460_038f292d06_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3086/2797036460_038f292d06_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3166/2797036542_342f5c4466_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3166/2797036542_342f5c4466_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3266/2796192569_e2f2ebc746_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3266/2796192569_e2f2ebc746_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nơi nhiều bạn đã đánh lẻ tại đây.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3202/2796192457_ccba147260_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3202/2796192457_ccba147260_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tại sao lại nhắm mắt???&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3170/2797036932_a824757449_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3170/2797036932_a824757449_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đua xe.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3002/2796192883_32068f3277_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3002/2796192883_32068f3277_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ca sĩ và khán giả.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3017/2796192959_cc3a5673c4_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3017/2796192959_cc3a5673c4_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn cái gì ăn đc ko ta.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3289/2797037180_a1fe9b78c3_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3289/2797037180_a1fe9b78c3_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật giang hồ.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3179/2796193205_d1107d9ee0_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3179/2796193205_d1107d9ee0_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3249/2797037270_388a91af6b_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3249/2797037270_388a91af6b_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai chúng ta là đôi bạn chí thân.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3002/2796193281_8fc6ea373c_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3002/2796193281_8fc6ea373c_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn này vì nhiều lý do phải ngồi riêng 1 bàn.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3087/2796193347_3a230f19c2_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3087/2796193347_3a230f19c2_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8603035150250894763-7633216665123569803?l=a11friendship.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://a11friendship.blogspot.com/2008/08/hnh-nh-offline-a11-2008-phn-3.html</link><author>noreply@blogger.com (Frediano)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8603035150250894763.post-4196498879919801649</guid><pubDate>Mon, 25 Aug 2008 14:35:00 +0000</pubDate><atom:updated>2008-08-25T23:15:57.252+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>Offline</category><title>Hình ảnh Offline A11 2008 phần 2</title><description>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Đây là hình ảnh của mọi người được chụp trong mọi hoàn cảnh mọi điều kiện, và nhíp ảnh gia là mình Frediano đã mệt mỏi, cố gắng lắm mới có được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3029/2795936011_32f6a91683_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3029/2795936011_32f6a91683_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3170/2795936127_660e73e0c1_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3170/2795936127_660e73e0c1_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ê tao nói nhỏ mày nghe cái này nè: tao có cái mụn mới nhú lên nè, nhức quá trời luôn đó. Vừa nhức vừa xấu nữa chứ. Hix! Hix! Àh mày đừng nói ai nghe nha, xấu hổ quá đi thôi.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3093/2795936379_6df6cf9483_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3093/2795936379_6df6cf9483_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chạy trốn kỷ niệm.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3163/2795937573_e9afc36054_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3163/2795937573_e9afc36054_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chơi đánh cờ ko, đứa nào thua uống hết cái chai xanh này nè!!!!&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3099/2796785220_ec98640bd2_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3099/2796785220_ec98640bd2_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Coi gì vậy, cho coi với.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3137/2795939201_eb14d23ac0_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3137/2795939201_eb14d23ac0_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ê ko có chụp hình tao nha, mày mà chụp là tao quánh mày đó.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3246/2795939949_9ec08ae063_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3246/2795939949_9ec08ae063_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trời đứa nào hun mà phê quá vậy, hun thêm cái nữa đi.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3028/2795940919_71cd38cf5a_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3028/2795940919_71cd38cf5a_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3025/2795941243_e96acbe00e_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3025/2795941243_e96acbe00e_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói nhỏ nghe nè: 1 lát được chụp hình 2 đứa mình phải tạo dáng thật xì tin vào nha.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3217/2796788458_2db267d71d_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3217/2796788458_2db267d71d_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nữ ơi, lát Nữ với Dũng thi xem ai uống nhiều bia hơn nha.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3035/2795943373_7b44e8e7dc_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3035/2795943373_7b44e8e7dc_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giao ko đồng ý là chia nồi cháo này với bạn Yến theo kiểu 5:5 đâu, phải là 7:3. Giao 7, Yến 3 OK?&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3013/2795944407_fc7c84cd4b_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3013/2795944407_fc7c84cd4b_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một phong cách trẻ, một phong cách xì tin.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3038/2795945219_9885492951_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3038/2795945219_9885492951_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hưng: tao buồn quá mày ơi, bồ tao nó bỏ tao rồi :((&lt;br /&gt;Long: nó bỏ mày hả, mày lấy cái nón này tặng nó nè, bảo đảm nó thích mày lại ngay.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3143/2795945705_072801bcff_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3143/2795945705_072801bcff_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ăn no xong nằm dài ra nào.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm3.static.flickr.com/2094/2795946305_1556729ed0_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm3.static.flickr.com/2094/2795946305_1556729ed0_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đôi giày nãy mình đạp phải mìn ko biết còn thúi ko nữa?&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3017/2796793446_7644100ee8_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3017/2796793446_7644100ee8_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;May quá, hết mùi rồi.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3237/2795946977_4c784c8c6b_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3237/2795946977_4c784c8c6b_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tư thế ngủ thật độc đáo.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3184/2795947411_02edb5c7a8_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3184/2795947411_02edb5c7a8_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình ko thể nào ngủ đc nếu thiếu bạn voi này.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3271/2796794442_065ca302ae_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3271/2796794442_065ca302ae_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ôi người yêu của anh.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3166/2796794762_0d9a72255a_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3166/2796794762_0d9a72255a_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ê chỗ này là toalet hả?&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3239/2795948439_9a797eb9ee_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3239/2795948439_9a797eb9ee_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây nè. Đi tầm bậy tầm bạ ko àh.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3115/2795948289_9f0a2681f4_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3115/2795948289_9f0a2681f4_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8603035150250894763-4196498879919801649?l=a11friendship.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://a11friendship.blogspot.com/2008/08/hnh-nh-offline-a11-2008-phn-2.html</link><author>noreply@blogger.com (Frediano)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8603035150250894763.post-6239212862194755119</guid><pubDate>Mon, 25 Aug 2008 07:06:00 +0000</pubDate><atom:updated>2008-08-25T21:33:33.813+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>Offline</category><title>Hình ảnh Offline A11 2008</title><description>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Đầu tiên là hình ảnh khâu chuẩn bị. Khâu này có rất nhiều bạn nhưng bạn Trúc là người có công nhất: nấu nướng chiên xào. Ngoài ra còn các bạn như bạn Hằng lặt được 2 3 cọng rau, bạn giao đi qua đi lại, bạn Ly làm đủ thứ hết, bạn Trâm nữa (nhìn giống ca sĩ vậy mà cũng vô làm bếp đó). Và còn rất nhiều bạn khác như bạn My chị bạn My (mình thích bạn này lắm). Và 1 số nhân vật phụ như bạn Truyền đi ăn lén àh ko ăn thử đồ ăn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đầu tiên là 2 thùng 1 bia 1 nước ngọt dành cho ăn nhậu.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3058/2795745686_91f5984827_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3058/2795745686_91f5984827_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ghê chưa&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3104/2795744124_b28b4b5b78_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3104/2795744124_b28b4b5b78_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chả giò nè&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3183/2795833254_f8276966bb_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3183/2795833254_f8276966bb_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đồ lòng của con gà gồm có ruột gan phèo phổi gì gì đó. Bạn Tuấn định chôm cái này nhưng bị bạn Trúc đánh bom dữ dội quá nên đã rút lui trong ngậm ngùi tiếc nuối.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3236/2794986373_26772fd499_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3236/2794986373_26772fd499_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đồ ăn được dọn lên nè. Do bạn Truyền dọn lên nên có bị hao hụt chút đỉnh mà ít thôi nên chắc ko sao đâu ha.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3191/2795630931_b33622895d_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3191/2795630931_b33622895d_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3161/2796479226_f1a6d32ca5_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3161/2796479226_f1a6d32ca5_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3013/2796479292_9954813f55_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3013/2796479292_9954813f55_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đồ ăn được sắp xếp trình bày&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3174/2796479416_71583dda63_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3174/2796479416_71583dda63_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3198/2795631303_45c15ca1af_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3198/2795631303_45c15ca1af_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3140/2795631487_54279bfd5e_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3140/2795631487_54279bfd5e_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ý hình như cuốn chả giò này hình như ngon hơn mấy cuốn chả giò nãy giờ mình ăn.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3191/2795789793_a4ba2d8432_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3191/2795789793_a4ba2d8432_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiên xào nấu nướng, blah blah&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3274/2796479000_e6aaf91ef5_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3274/2796479000_e6aaf91ef5_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3014/2795630679_634fbe3f53_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3014/2795630679_634fbe3f53_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3123/2795630637_06eef114bb_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3123/2795630637_06eef114bb_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3051/2795630463_7156f9a292_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3051/2795630463_7156f9a292_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phát hiện kẻ đột nhập.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3167/2795630371_2aae383e56_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3167/2795630371_2aae383e56_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3148/2796478452_c69b4b8880_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3148/2796478452_c69b4b8880_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồi nãy Ly có giấu ở đây 1 ít gỏi gà nè, Ly với Mười chia nha.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3234/2795632207_54bf1dd910_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3234/2795632207_54bf1dd910_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ăn xong gỏi rồi phải đem quăng xương ko tụi nó biết là mình nguy to.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3121/2795631811_4fe6d5baac_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3121/2795631811_4fe6d5baac_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8603035150250894763-6239212862194755119?l=a11friendship.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://a11friendship.blogspot.com/2008/08/hnh-nh-offline-a11-2008.html</link><author>noreply@blogger.com (Frediano)</author><thr:total>1</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8603035150250894763.post-929801637331052086</guid><pubDate>Mon, 25 Aug 2008 05:02:00 +0000</pubDate><atom:updated>2008-08-26T11:30:34.544+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>Offline</category><title>Offline A11 2008 ngày 24/08/2008</title><description>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thời gian: ngày 24/08/2008. Đáng lẽ ra phải là 02/09/2008 nhưng do Fred nghĩ ngày đó đông đảo, mắc mỏ nên dời qua ngày này cho tiện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Địa điểm: nhà chị của bạn Mười. Vì nhà ko có ai, chủ nhân đi từ sáng đến tối mới về nên rất tự do. Và lý do nữa là nhà trong hẻm ko ồn ào rất tiện lợi cho các bạn quậy quá, trẻ em chạy ra đường ko sợ nguy hiểm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình hình tổng thể là vui, thành viên có mặt rất đông ngoài dự tính của Fred. Lúc đầu nghĩ chỉ có khoảng 1/2 số này thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn đây là tình hình tài chính: Fred thu tổng số tiền bao nhiu thì đã quên mất rồi chỉ nhớ đại khái 1 số khoảng chi như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đầu tiên là chi cho bạn Trúc: 400k cho các nhu cầu: mua bò, mua bún, mua nguyên vật liệu làm chả giò, ... Nói chung là mua mấy thứ mà Fred với bạn Trúc đã rinh lên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tiếp theo là bạn Ly: 30k mua cái gì ko biết nữa. Ai muốn biết mua cái gì thì hãy liên hệ bạn Ly dằn mặt hăm dọa để bạn Ly nói cho biết đã mua cái gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Bạn Mười: mua Nước ngọt Xá xị + Bia 270k (có hình minh họa) . 1 bịch cồn: 20k,chai nước mắm 30k (mua chai bự thật là bự mà xài có chút xíu àh nên nhà bạn nào thiếu nước mắm liên hệ bạn Mười để có nước mắm).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3058/2795745686_91f5984827_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3058/2795745686_91f5984827_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Bạn Truyền: 293k cho Karaoke, đưa cho bạn trúc 80k để mua bánh trái vô Karaoke ngồi ăn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như vậy sau bao nhiu chi xài, ăn uống, hát hò, gì gì đó thì số tiền còn lại là 147k. Số tiền này sẽ được dùng vào dịp offline lần sau. Mọi người nhớ và nhắc nhé, nếu ko mình tịch thu luôn. :D&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phần hình ảnh sẽ được upload sau, mọi người hãy chờ đợi và đón xem.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hình ảnh 1: &lt;a href="http://a11friendship.blogspot.com/2008/08/hnh-nh-offline-a11-2008.html"&gt;Click vào đây&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Hình ảnh 2: &lt;a href="http://a11friendship.blogspot.com/2008/08/hnh-nh-offline-a11-2008-phn-2.html"&gt;Click vào đây&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Hình ảnh 3: &lt;a href="http://a11friendship.blogspot.com/2008/08/hnh-nh-offline-a11-2008-phn-3.html"&gt;Click vào đây&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Download tất cả hình:&lt;br /&gt;Link 1: &lt;a target="_blank" href="http://rapidshare.com/files/140156042/Offline_2008.rar"&gt;Click vào đây&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Link 2: &lt;a target="_blank" href="http://congtruyen24042.googlepages.com/Offline2008.rar"&gt;Click vào đây&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8603035150250894763-929801637331052086?l=a11friendship.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://a11friendship.blogspot.com/2008/08/offline-a11-2008-ngy-24082008.html</link><author>noreply@blogger.com (Frediano)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8603035150250894763.post-1819373528235483896</guid><pubDate>Tue, 19 Aug 2008 02:43:00 +0000</pubDate><atom:updated>2008-08-25T11:56:41.795+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>Offline</category><title>Vũng Tàu - Thác loạn</title><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3041/2777025720_85025dfe11_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3041/2777025720_85025dfe11_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3099/2777025498_20b9943a50_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3099/2777025498_20b9943a50_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3190/2777025578_cb6bf43c11_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3190/2777025578_cb6bf43c11_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3158/2777025792_72ce559233_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3158/2777025792_72ce559233_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3205/2776170341_7b5718ecdc_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3205/2776170341_7b5718ecdc_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3246/2776208741_4f4973f865_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3246/2776208741_4f4973f865_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3225/2776208635_7e7bea50fc_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3225/2776208635_7e7bea50fc_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3133/2777064070_ac8cb78748_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3133/2777064070_ac8cb78748_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3150/2777063976_cba2c5446b_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3150/2777063976_cba2c5446b_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3139/2777063870_ece7304d91_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3139/2777063870_ece7304d91_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3191/2777063802_4c01b1b0e6_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3191/2777063802_4c01b1b0e6_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3255/2776212937_3315c11f3b_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3255/2776212937_3315c11f3b_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3265/2776169969_07b68bb6c6_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3265/2776169969_07b68bb6c6_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3031/2777025372_c746c8c8b7_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3031/2777025372_c746c8c8b7_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3288/2777025454_12f0a9d918_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3288/2777025454_12f0a9d918_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3201/2776170537_f424fbe79b_o.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://farm4.static.flickr.com/3201/2776170537_f424fbe79b_o.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Link down tất cả hình:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Link 1:&lt;br /&gt;&lt;a target="_blank" href="http://rapidshare.com/files/138383059/Vung_Tau.rar.html"&gt;Click vào đây&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Link 2:&lt;br /&gt;&lt;a target="_blank" href="http://congtruyen24041.googlepages.com/Vung_Tau.rar"&gt;Click vào đây&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Pass: liên hệ Frediano qua YM để có pass.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8603035150250894763-1819373528235483896?l=a11friendship.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://a11friendship.blogspot.com/2008/08/vng-tu-thc-lon.html</link><author>noreply@blogger.com (Frediano)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8603035150250894763.post-4834402575592040617</guid><pubDate>Fri, 18 Jul 2008 16:35:00 +0000</pubDate><atom:updated>2008-07-18T23:49:24.657+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>Offline</category><title>Expo 2008 và 1 vài thành viên A11</title><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img387.imageshack.us/img387/2388/img0168pa9.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://img387.imageshack.us/img387/2388/img0168pa9.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br/&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img396.imageshack.us/img396/8466/img0164cg4.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; width: 400px; cursor: pointer; text-align: center;" alt="" src="http://img396.imageshack.us/img396/8466/img0164cg4.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8603035150250894763-4834402575592040617?l=a11friendship.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://a11friendship.blogspot.com/2008/07/expo-2008-v-1-vi-thnh-vin-a11.html</link><author>noreply@blogger.com (Frediano)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8603035150250894763.post-9048307344658385896</guid><pubDate>Wed, 30 Jan 2008 10:55:00 +0000</pubDate><atom:updated>2008-01-30T17:57:16.142+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>Read and Contemplate</category><title>Dư âm Tết xưa</title><description>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Một cái tết nữa lại sắp tới. Ở phương xa con vẫn luôn hướng về quê hương, về gia đình nơi có mẹ, có cha...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một cái tết nữa lại đến, ngồi nhìn mọi người đua nhau đi sắm tết nơi thị thành, con lại nhớ về cái tết nghèo của gia đình, thiếu thôn đủ thứ nhưng ấm ấp tình cảm. Những cái tết đến rồi đi nơi quê nghèo thật lặng lẽ, yên bình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con còn nhớ những năm tháng gia đình mình nghèo khó, chúng con chỉ mong sao đến tết để được đi chơi, được ăn những bữa ăn có thịt, có cá mà thường ngày không có. Rồi mong đến tết để được mẹ mua cho bộ quần áo mới đi chơi, nhưng nhà mình nghèo, tiền dành dụm của cha mẹ chẳng được bao nhiêu, anh em con đứa thì được mua áo, đứa thì được mua quần, chẳng ai được trọn bộ. Nhưng như thế cũng đủ rồi vì con biết nhà mình nghèo, con không đòi hỏi gì nhiều, thấy cảnh mẹ cha làm lụng vất vả, những ngày giáp tết nuôi được con gà, con vịt, hoa quả trong vườn cũng mang đi bán hết, chỉ mong cho đàn con có cái gì để đón tết .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm tháng trôi đi, giờ con đã lớn khôn, nghĩ lại những ngày xưa đón tết, lắm lúc cũng cảm thấy tủi thân. Nhưng cha mẹ ơi! Có lẽ nhờ những cái tết nghèo như thế con mới hiểu được sự vất vả của cha mẹ, hiểu được tình cảm thiêng liêng cao quý mà cha mẹ dành cho đàn con. Dù thiếu thốn về vật chất nhưng tinh thần, tình cảm mới là những gì chúng con cần nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và bây giờ một cái tết nữa lại sắp tới, ở nơi tha phương con vẫn luôn hướng về quê hương, về gia đình nơi có cha, có mẹ, có những người thân yêu nhất của con. Con sẽ nhớ mãi những cái tết nghèo của ngày xưa. Giờ cha mẹ chắc cũng chuẩn bị đón tết. Tết này gia đình mình không vất vả như ngày nào nữa. Anh em con giờ có thể tự mua được những chiếc áo mới để đón tết, mẹ không phải lo chạy vạy, cha không phải làm hết việc này tới việc khác mong có tiền mua quần áo cho bọn con.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng sao cứ mỗi khi tết đến là con lại nhớ lại tết của bao ngày tháng đói khổ. Phải chăng đó là lời nhắc nhở của quê hương? Con sẽ nhớ những cái tết nghèo mà đầy ắp tình cảm, con sẽ nhớ mãi nỗi vất vả của cha mẹ nơi quê hương. Chính từ những mùa xuân thiếu nhiều về vật chất cha mẹ đã nuôi đàn con thơ lớn khôn. Cha mẹ với bàn tay chai sần vì nắng gió, áo rách sờn vai vẫn chịu khổ biết bao mùa xuân để dành tất cả cho chúng con.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và mùa xuân này con chúc cho cha mẹ luôn dồi dào sức khỏe, sống thật lâu để bọn con có cơ hội đền đáp công ơn trời biển.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8603035150250894763-9048307344658385896?l=a11friendship.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://a11friendship.blogspot.com/2008/01/d-m-tt-xa.html</link><author>noreply@blogger.com (Frediano)</author><thr:total>1</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8603035150250894763.post-4455489002913889586</guid><pubDate>Tue, 11 Dec 2007 12:47:00 +0000</pubDate><atom:updated>2007-12-11T19:51:41.200+07:00</atom:updated><title>Câu đố số 7</title><description>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;Đây là 3 câu đố các bạn muốn trả lời theo cách này là tùy thích. Đây ko phải là câu đố mang tính khoa học.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Câu 1:&lt;/span&gt;Một người châu Phi, da đen tuyền, sau khi tắm biển xong, da người ấy sẽ như thế nào?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Câu 2:&lt;/span&gt;Miệng bò, không phải miệng bò, mà lại là miệng bò. Đố bạn là con gì?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Câu 3:&lt;/span&gt;Con gì nâng được cả một bè gỗ, nhưng không nâng nổi 1 hòn sỏi?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các bạn trả lời theo mẫu:&lt;br /&gt;Tiêu đề (Subject): Đáp án câu đố số 7.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tên:&lt;br /&gt;Địa chỉ:&lt;br /&gt;Điện thoại:&lt;br /&gt;Nick chat:&lt;br /&gt;Câu trả lời:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gửi về hộp mail: &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Frediano@live.com&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hạn chót gửi câu trả lời: 23:59:59 ngày 31/12/2007.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Lưu ý:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;- Trả lời bằng cách viết comment thì các bạn sẽ wa blog &lt;a href="http://a1vui.blogspot.com/"&gt;A11 Vui&lt;/a&gt; để trả lời câu hỏi&lt;br /&gt;- 1 người có thể trả lời nhiều lần bằng cách gửi nhiều mail hay comment.&lt;br /&gt;-  Sau khi xác định số người giải đáp đúng câu đố, BTC sẽ tiến hành bốc thăm để chọn ra 01 người để trao giải (việc bốc thăm như thế nào sẽ do BTC quyết định và ko công bố. Nếu các bạn có thắc mắc về vấn đề này sẽ ko có hồi đáp.)&lt;br /&gt;- Giải thưởng: sẽ được công bố ở phần đáp án.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mọi thắc mắc xin để lại comment.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8603035150250894763-4455489002913889586?l=a11friendship.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://a11friendship.blogspot.com/2007/12/cu-s-7.html</link><author>noreply@blogger.com (Frediano)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8603035150250894763.post-6194149859183242902</guid><pubDate>Mon, 19 Nov 2007 15:37:00 +0000</pubDate><atom:updated>2007-11-19T22:46:40.133+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>Read and Contemplate</category><title>Tìm lại ước mơ</title><description>&lt;div style="text-align:justify;"&gt;Lúc ấy, tôi cảm thấy hoàn toàn sụp đổ. Cuối cùng thì tôi quyết định không tìm kiếm quyển tập đó nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi học lớp ba, tôi đã biết mình muốn trở thành một nhà văn. Sau khi truyện của tôi giành được giải thưởng, tôi lại bỏ ra rất nhiều thời gian rãnh rổi để viết những câu truyện về các sinh vật lạ, những cuộc phiêu lưu của bọn trẻ con và cả những bài thơ viết về cảm nhận của tôi về thế giới. Tôi luôn mơ nhìn thấy những câu truyện của mình được đăng trên những quyển tạp chí, những cuốn sách văn học. Tôi viết liên tục trong suốt năm học đó. Lên lớp bốn, tôi vẫn tiếp tục viết và để tất cả những sáng tác của mình vào một cuốn tập, để tôi có thể mang nó đi theo mình và viết bất cứ khi nào tôi có cảm hứng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span id="fullpost"&gt;Khi bắt đầu học lớp năm, giáo viên môn tuiếng Anh của tôi là cô Foster. Cô là giáo viên tuyệt vời nhất mà tôi từng biết. Cô luôn nói những điều tốt đẹp với mọi người. Tôi quý cô lắm nên đã cho cô xem quyển tập với những câu truyện mà tôi đã viết từ năm lớp ba. Khi cô trả lại cho tôi sau khi coi xong, cô viết một mẫu giấy với những lời khen về trí tưởng tượng phong phú và khả năng viết xuất sắc của tôi, điều đó làm tôi cảm thấy vui lắm,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày nọ, trong giờ học, một đứa bạn học của tôi thấy cuốn tập và đã giấu nó. Một đứa trong lớp bảo là nó thấy một đứa con trai lấy cuốn sổ đi trong khi tôi qua nhóm khác thảo luận về bài thuyết trình. Tôi đối mặt với tên đó, nhưng nó cứ giả vớ như thể nó không biết gì hết, mặc cho tôi nài xin nó trả lại. Tất cả những câu truyện đó tôi đều viết bằng tay và chẳng có bản copy nào hết. Lúc ấy, tôi cảm thấy hoàn toàn sụp đổ. Cuối cùng thì tôi quyết định không tìm kiếm quyển tập đó nữa, cho đến một ngày thứ sáu nọ, vài tuần trước khi năm học kết thúc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Kathy, chúng ta nói chuyện một tí được không?”, cô Foster hỏi tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đến bên bàn của cô trong khi lũ bạn đang đợi tôi ở hội trường. Cô nhìn tôi cười rồi mở bìa hồ sơ của cô ra, phía ngoài có ghi là “ Lớp học kì hai”. Bên trong cô chia ra nhiều ngăn nhỏ, mỗi ngăn tôi có thể thấy được tên của vài đứa bạn trong lớp, cuối cùng cô ngừng lại ở một ngăn có tên tôi, bên trong là những câu truyện mà tôi đã viết trong cuốn sổ của mình trước đây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi ngạc nhiên hỏi cô: “Sao cô tìm thấy được quyển tập của em ạ?”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô lắc đầu “ Cô có tìm thấy đâu. Đây là bản copy những sáng tác của em. Cô giữ luôn lại tất cả những câu truyện tuyệt vời mà các em viết. Nó nhắc cô nhớ đến các em và cả sự tưởng tượng dồi dào của các em nữa. Cô dẫn tôi vào phòng giáo viên và copy thêm một bản nữa rồi đưa cho tôi, có cả mảnh giấy mà cô đã từng ghi cho tôi nữa lúc trước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Đừng từ bỏ giấc mơ của mình, Kathy nhé! Cô đã không từ bỏ ước mơ của mình, cô luôn muốn trở thành một giáo viên và như em thấy đầy, cô đang là một giáo viên đấy thôi”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi sung sướng nắm chặt những câu truyện của mình, cảm ơn cô rối rít và chạy đi tìm lũ bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đã thực hiện những gì mà cô Foster đã khuyến khích. Tôi đã không từ bỏ giấc mơ của mình. Suốt nhiều năm học, tôi luôn giành được các giải thưởng và bây giờ, tôi có hàng trăm câu truyện được xuất bản thành sách và đăng trên các quyển tạp chí.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để theo đuổi một giấc mơ của mình, bạn cần phải mạnh mẽ, kiên trì và bền bĩ. Và đôi khi, cũng cần có những con người mộng mơ khác giữ cho những giấc mơ của ta không bị chết. Tôi cảm thấy mình thật may mắn khi có một người mộng mơ như cô Foster.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8603035150250894763-6194149859183242902?l=a11friendship.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://a11friendship.blogspot.com/2007/11/tm-li-c-m.html</link><author>noreply@blogger.com (Frediano)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8603035150250894763.post-6028047055896707601</guid><pubDate>Mon, 19 Nov 2007 15:18:00 +0000</pubDate><atom:updated>2007-11-19T22:23:26.170+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>Offline</category><title>Du lịch Nha Trang</title><description>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thời gian: 29/12/2007 -&gt;&gt; 02/01/2008 ( thời gian chính xác sẽ được thông báo sau)&lt;br /&gt;Các địa điểm có thể tham quan khi du lịch tại Nha Trang: bãi biển Dốc Lết, danh thắng Hòn Chồng, du lịch đảo Hòn Mun, vịnh Nha Trang, đảo Vinpearl, …&lt;br /&gt;Chi phí du lịch:  700.000 đ/người&lt;br /&gt;Hạn chót đóng tiền: 20/12/2007&lt;br /&gt;Các bạn có thể đóng tiền bằng cách đưa trực tiếp cho Truyền hoặc chuyển khoản qua ngân hàng:&lt;br /&gt;Tên chủ tài khoản:  &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Lê Văn Công Truyền&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Số Tài Khoản:   &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;0251001857183&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Ngân hàng:  &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;VietcomBank Bình Tây&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Khi chuyển tiền qua ngân hàng, các bạn sẽ gửi chi tiết thanh toán phí (số tài khoản người gửi hoặc hình chụp/scan biên lai chuyển tiền) về email: frediano@live.com hoặc giữ lại biên lai và gọi đt cho Truyền. (giữ biên lai để xác nhận việc chuyển khoản).&lt;br /&gt;Mọi thông tin chi tiết xin xem trên Blog lớp: &lt;a href="http://a11friendship.blogspot.com/"&gt;http://a11friendship.blogspot.com&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Mọi chi tiết xin liên hệ:&lt;br /&gt;Truyền&lt;br /&gt;Số ĐT: 0938026262&lt;br /&gt;Email: cong_truyen@yahoo.com hoặc Frediano@live.com&lt;br /&gt;YM: cong_truyen&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8603035150250894763-6028047055896707601?l=a11friendship.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://a11friendship.blogspot.com/2007/11/du-lch-nha-trang.html</link><author>noreply@blogger.com (Frediano)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8603035150250894763.post-4138313851516587798</guid><pubDate>Sun, 18 Nov 2007 10:59:00 +0000</pubDate><atom:updated>2007-11-18T18:14:53.064+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>Offline</category><title>Ngày nhà giáo Việt Nam 20/11</title><description>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 153, 0); font-weight: bold;font-size:130%;" &gt;Lời tạ lỗi cùng thầy&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Rồi một ngày con xa rồi mái trường thân yêu, xa rồi thầy cô và bạn bè để bước vào cuộc sống, con mới thấy nuối tiếc cho những tháng ngày đã qua ... Cái thưở bình yên, mộng mơ của một thời tuổi xanh, áo trắng đã không còn nữa, mà thay vào đó là nỗi buồn! Nỗi buồn của những lần vấp ngã trước vòng quay khắc nghiệt, đầy cạm bẫy của hiện thực cuộc sống. Bài học ngày xưa thầy đã dạy còn đâu ?! Kiến thức bao năm đèn sách giờ chỉ còn là một lỗ hổng lớn; không đủ để giúp con đứng vững và đi trên con đường đời ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thưa thầy! Khi thời gian trôi qua, con mới nhận ra rằng sự nghèo nàn tri thức là sự thiếu hụt, mất mát nghiêm trọng cho tuổi trẻ của con; và cho dẫu xót xa, hối hận thì cũng đã muộn rồi !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày xưa ... con đã không hiểu được rằng tuổi học trò đầy mơ mộng nhưng cũng phải đầy hoài bão cho tương lai . "Bài học chiều nay" mà thầy đã dạy chính là điều cần thiết để con thực hiện hoài bão ấy . Thế nhưng, bài học đó con đã "bỏ quên ngoài cửa lớp", để đắm mình "nằm nghe chim hót" và mộng "thành bướm và hoa!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngaỳ xưa ... con đã không hiểu rằng tuổi học trò đầy sôi động, vui chơi nhưng cũng không được quên rèn luyện kiến thức. "Baì tập hôm qua" thầy cho, con "bỏ vào ngăn khóa kín" để "lượn lờ theo từng vòng sóng" cùng "cú ngã điệu đàng" trên "sân trượt patin".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày xưa ... con đã tập tành ngồi "bên ly cà phê đen" để đốt "thời gian bằng khói thuốc" mà quên đi rằng thời gian đã trôi đi sẽ không bao giờ trở lại ! Con đã quên đi sự kỳ vọng của Mẹ Cha, công lao của thầy, con mải vui chơi va `chỉ biết "Sống cho mình và không bao giờ mơ ước". Tương lai ra sao ? "Mình là ai ? Tôi sẽ là ai ?" Con cũng không bao giờ tự hỏi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thưa thầy! Con trượt dài trên sự hư hỏng của bản thân, con đã tự đánh mất tương lai của mình, con giật mình, con hốt hoảng khi dần nhận ra: mình đã phụ lòng mẹ cha, phụ công thầy sớm khuya dạy dỗ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xin thầy tạ lỗi cho con, khi "khuya nay" con tình cờ "qua ngõ nhà thầy"; thầy vẫn còn ngồi "soạn bài trong tiếng ho khan" - lòng con nhói đau! Thầy đã tậ n tụy vì chúng con với mong ước duy nhất là sự thành đạt trong tương lai của những thế hệ mà thầy đã bỏ công dạy dỗ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thưa thầy! Đến bây giờ con mới hiểu được thì đã muộn rồi, tất cả đã làm phụ ơn thầy rồi! Con chợt khóc... "Điều giản đơn: cho là nhận" ấy giản dị, bình thường lắm mà con đã vô tâm "không thuộc"!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con xin thầy thứ lỗi, dẫu có muộn màng... Thầy ơi!&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 153, 0); font-weight: bold;font-size:130%;" &gt;Thưa Thầy&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thưa thầy, bài học chiều nay&lt;br /&gt;Con bỏ quên ngoài cửa lớp&lt;br /&gt;Dưới gốc phượng già, nằm nghe chim hót&lt;br /&gt;Con hóa mình thành bướm và hoa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thưa thầy bài tập hôm qua&lt;br /&gt;Con bỏ vào ngăn khóa kín&lt;br /&gt;Mải lượn lờ theo từng vòng sóng&lt;br /&gt;Cái ngã điệu đàng, sân trượt patin&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thưa thầy, bên ly cà phê đen&lt;br /&gt;Con đốt thời gian bằng khói thuốc&lt;br /&gt;Sống cho mình và không bao giờ mơ ước&lt;br /&gt;Mình sẽ là ai ? Tôi sẽ là ai ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thưa thầy, qua ngõ nhà thầy khuya nay&lt;br /&gt;Con vẫn thấy một vầng trăng ấm sáng&lt;br /&gt;Thầy ngồi bên bàn phẳng lặng&lt;br /&gt;Soạn bài trong tiếng ho khan&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thưa thầy, cho là nhận: điều giản đơn&lt;br /&gt;Sao con học hoài không thuộc&lt;br /&gt;Để bây giờ khi con hiểu được&lt;br /&gt;Biết làm sao tạ lỗi cùng thầy&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 153, 0); font-weight: bold;font-size:130%;" &gt;Lời của thầy&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Rồi các em một ngày sẽ lớn&lt;br /&gt;Sẽ bay xa đến tận cùng trời&lt;br /&gt;Có bao giờ nhớ lại các em ơi&lt;br /&gt;Mái trường xưa một thời em đã sống&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng&lt;br /&gt;Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao&lt;br /&gt;Thủa học về cái nắng xôn xao&lt;br /&gt;Lòng thơm nguyên như mùi mực mới&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới&lt;br /&gt;Thầy trò mình cũng có lúc chia xa&lt;br /&gt;Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha&lt;br /&gt;Muốn gởi các em thêm đôi điều nhắn nhủ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một lời khuyên biết thế nào cho đủ&lt;br /&gt;Các em mang theo mỗi bước hành trình&lt;br /&gt;Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên:&lt;br /&gt;Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá...&lt;br /&gt;Rồi các em mỗi người đi mỗi ngã&lt;br /&gt;Chim tung trời bay bỗng cánh thanh niên&lt;br /&gt;Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền&lt;br /&gt;Ở nơi đâu có thầy luôn thương nhớ&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://congtruyen.blogspot.com/"&gt;Frediano&lt;/a&gt; sưu tầm.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8603035150250894763-4138313851516587798?l=a11friendship.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://a11friendship.blogspot.com/2007/11/ngy-nh-gio-vit-nam-2011.html</link><author>noreply@blogger.com (Frediano)</author><thr:total>3</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8603035150250894763.post-721120662049755578</guid><pubDate>Mon, 12 Nov 2007 11:09:00 +0000</pubDate><atom:updated>2007-11-12T18:13:42.689+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>Funny Riddle</category><title>Câu đố số 6</title><description>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;Đây là 2 câu đố các bạn muốn trả lời theo cách này là tùy thích. Đây ko phải là câu đố mang tính khoa học.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Câu 1:&lt;/span&gt;Thứ gì vừa là động vật vừa là thực vật? (gợi ý vd: trái cóc - con cóc, trái tim - con tim, ....)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Câu 2:&lt;/span&gt;Cá thì phải có xương, nếu để nguyên con, hổng gỡ xương mà ăn thì hóc xương là điều ko thể tránh khỏi. Nhưng có 1 loại cá ăn vô chắc chắn ko bao giờ bị hóc xương!!! Đố bạn đó là cái gì ??&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các bạn trả lời theo mẫu:&lt;br /&gt;Tiêu đề (Subject): Đáp án câu đố số 6.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tên:&lt;br /&gt;Địa chỉ:&lt;br /&gt;Điện thoại:&lt;br /&gt;Nick chat:&lt;br /&gt;Câu trả lời:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gửi về hộp mail: &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Frediano@live.com&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hạn chót gửi câu trả lời: 23:59:59 ngày 30/11/2007.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Lưu ý:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;- Trả lời bằng cách viết comment thì các bạn sẽ wa blog &lt;a href="http://a1vui.blogspot.com/"&gt;A11 Vui&lt;/a&gt; để trả lời câu hỏi&lt;br /&gt;- 1 người có thể trả lời nhiều lần bằng cách gửi nhiều mail hay comment.&lt;br /&gt;-  Sau khi xác định số người giải đáp đúng câu đố, BTC sẽ tiến hành bốc thăm để chọn ra 01 người để trao giải (việc bốc thăm như thế nào sẽ do BTC quyết định và ko công bố. Nếu các bạn có thắc mắc về vấn đề này sẽ ko có hồi đáp.)&lt;br /&gt;- Giải thưởng: sẽ được công bố ở phần đáp án.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mọi thắc mắc xin để lại comment.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8603035150250894763-721120662049755578?l=a11friendship.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://a11friendship.blogspot.com/2007/11/cu-s-6.html</link><author>noreply@blogger.com (Frediano)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8603035150250894763.post-1252834863681487209</guid><pubDate>Mon, 12 Nov 2007 11:04:00 +0000</pubDate><atom:updated>2007-11-12T18:08:46.485+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>Funny Riddle</category><title>Những quy định mới khi tham gia Đố vui</title><description>&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Đối tượng tham gia:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Tất cả mọi người trừ những người sẽ được liệt kê trong lần post câu hỏi của tuần đó và bộ ba.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Cách thức tham gia:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Các bạn sẽ trả lời bằng cách gửi đáp án qua e-mail: Frediano@live.com theo mẫu:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tên:&lt;br /&gt;Địa chỉ:&lt;br /&gt;Điện thoại:&lt;br /&gt;Câu trả lời:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phần tiêu đề nhớ ghi theo yêu cầu của từng câu đố ở mỗi tháng.&lt;br /&gt;E-mail trả lời hợp lệ là e-mail điền đúng và đầy đủ theo mẫu theo mẫu và gửi về trước ngày quy định của mỗi câu đố. (Hạn chót gửi e-mail sẽ được ghi ở cuối mỗi câu đố). Mỗi câu hỏi chỉ trả lời 1 đáp án.&lt;br /&gt;E-mail không hợp lệ: các e-mail ko điền tên, không điền theo mẫu, phần tiêu đề ghi không rõ ràng.&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);"&gt;Lưu ý: khi tham gia trả lời câu hỏi các bạn có thể dùng tên thật, hay nick, ...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);"&gt;1 người có thể trả lời câu hỏi nhiều lần bằng cách gửi nhiều mail. 1 mail sẽ là 1 người tham gia. Vd: bạn gửi 04 mail đồng nghĩa có 04 người tham gia mặc dù chỉ do bạn gửi&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;Cách thức trao quà:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Quà sẽ được trao tại nhà của Fred (các bạn sẽ qua nhà lấy). Đối với những bạn nhà xa, không thể qua lấy, ... thì cần phải trả lời đúng và chính xác câu đố 02 lần Fred sẽ chuyển quà qua đường bưu điện.&lt;br /&gt;- Sau 15 ngày nếu ko nhận quà thì quà đó sẽ ko còn thuộc về bạn trả lời đúng và chính xác câu hỏi tuần đó nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1 tuần chỉ có nhiều nhất là 1 người nhận quà. Nếu tuần nào ko có người trả lời đúng và chính xác câu hỏi, quà sẽ được ban tổ chức muốn làm gì thì làm. Quà sẽ do ban tổ chức quyết định vào mỗi tuần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày 01/10/2007 Fred sẽ post câu hỏi đầu tiên và các bạn hãy suy nghĩ và trả lời.&lt;br /&gt;Mọi thắc mắc các bạn hãy để lại comment hay trực tiếp hỏi Fred qua Yahoo Chat.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8603035150250894763-1252834863681487209?l=a11friendship.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://a11friendship.blogspot.com/2007/11/nhng-quy-nh-mi-khi-tham-gia-vui.html</link><author>noreply@blogger.com (Frediano)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8603035150250894763.post-7882009059732216537</guid><pubDate>Mon, 12 Nov 2007 10:52:00 +0000</pubDate><atom:updated>2007-11-12T17:59:08.659+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>Thành viên Post</category><title>Website Mạng giao thông Việt Nam</title><description>&lt;div style="text-align:justify;"&gt;Tai nạn giao thông và kẹt xe đang là những vấn nạn lớn của ngành giao thông Việt Name. Để góp phần giải quyết vấn nạn này, vừa qua, web site &lt;a "href=http://www.lenduong.vn"&gt;Mạng giao thông Việt Name&lt;/a&gt; đã chính thức ra mắt tại đỉa chỉ &lt;a href="http://www.lenduong.vn"&gt;http://www.lenduong.vn&lt;/a&gt;. Đây là một website hay và thiết thực dành cho mọi người liên quan tới các vấn đề giao thông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Website này được xây dựng nhằm mục đích nâng cao ý thức về an toàn giao thông cho tất cả mọi người. Đến với website này, bạn sẽ cập nhật được các thông tin về giao thông trên nhiều phương diện khác nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://congtruyen.blogspot.com/"&gt;Frediano&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8603035150250894763-7882009059732216537?l=a11friendship.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://a11friendship.blogspot.com/2007/11/website-mng-giao-thng-vit-nam.html</link><author>noreply@blogger.com (Frediano)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8603035150250894763.post-3708694391079208164</guid><pubDate>Sun, 04 Nov 2007 10:42:00 +0000</pubDate><atom:updated>2007-11-04T17:56:09.348+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>IT Area</category><title>Yahoo! Messenger 9.0 Beta</title><description>&lt;div style="text-align:justify;"&gt;Giao diện chương trình được làm mới hoàn toàn. Thanh Titlebar và các nút nhấn được trau chuốt bóng bẩy hơn theo hiệu ứng gương với những hoa văn chìm rất đẹp mắt và chuyên nghiệp. Song, màu sắc khung chat có vẻ hơi đơn điệu và tối, đây có lẽ cũng là hạn chế lớn nhất về giao diện mà người dùng có thể nhận thấy ngay khi sử dụng. Tuy nhiên, bạn cũng có thể chuyển đổi nhanh màu sắc của giao diện chỉ với  một cú nhấp chuột, một tính năng rất hay mà chỉ Y!M 9.0 mới có. Chỉ cần mở giao diện chính của Y!M 9.0, sau đó bấm vào biểu tượng vòng tròn màu vàng - đỏ phía trên thanh Titlebar để đổi màu, chương trình cung cấp sẵn cho bạn đến 7 kiểu màu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span id="fullpost"&gt;Mặc định, Y!M 9.0 sẽ trình bày danh sách bạn chat (Messenger List) dưới dạng danh sách chi tiết (icon to hơn, status được thể hiện ngay bên dưới nickname, có thể gọi nhanh một số tính năn như: tin nhắn nhanh, gọi điện, hay gửi SMS khi bạn đưa chuột đến vị trí bên dưới status của nickname). Bạn cũng có thể chuyển sang dạng danh sách rút gọn để theo dõi dễ hơn và nhanh hơn, chỉ cần vào Contact\Detailed List. Các group được phân chia lại rõ ràng hơn bằng dải chuyển màu, giúp bạn dễ dàng phân biệt các group 1 cách nhanh chóng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu như trong phiên bản trước của Y!M muốn thể hiện status tiếng Việt bạn phải làm theo &lt;a href="http://a11friendship.blogspot.com/2007/09/sau-khi-c-th-vit-tin-nhn-cho-bn-b-bng.html"&gt;cách này&lt;/a&gt; , bạn cần Với Y!M 9.0, công việc đã trở nên đơn giản hơn rất nhiều vì chương trình đã hỗ trợ thể hiện status bằng tiếng Việt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài ra, Y!M 9.0 còng bổ sung thêm tính năng hiển thị và chia sẻ hình ảnh, video clip trên YouTube ngay trong ổ chat. Mỗi khi bạn hay người dùng chat rõ 1 đường dẫn đến file hình ảnh, ngay lập tức hình ảnh đó sẽ hiển thị ngay trong cửa sổ chat, do đó bạn ko cần phải tốn công click vào link mới xem được hình ảnh hay video clip. Tính năng này cũng phòng gừa nhửng kẻ lợi dụng gửi link virus để lấy cắp thông tin, nếu bạn ko thấy hình ảnh hiển thị bên dưới đường dẫn tới file đó thì đó chính là virus, và đừng click vào đó nha.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một tính năng khác cũng khá mới mẻ, đó là nhận biết bạn chat đã offline lâu chưa thông qua icon. Nếu người bạn caht chỉ vừa offline thì biểu tượng nằm ngay sau nickname của người đó sẽ bị làm mờ (nhưng vẫn nhìn thấy).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ưu điểm thì nhiều nhưng Y!M 9.0 vẫn còn tồn tại 1 số hạn chế nhất định (đối với bản tiếng Việt):&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tùy chọn Avatar (từ khung chat, vào menu Xem\Tùy chọn ảnh hiển thị riêng\Đổi ảnh hiển thị riêng) bị đảo lộn giữa "Chia sẻ ảnh riêng" và "Chia sẻ ảnh đại diện riêng".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Yahoo! Chat bị mất tác dụng đồng nghĩa với việc bạn ko thể tham gia ChatRoom.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Khi nhấn chuột phải lên 1 nickname bất kỳ, bạn sẽ thấy phía sau những dòng chữ có thêm những ô vuông thừa ra ....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tóm lại, vì đây chỉ là bản beta nên phần nào còn tồn tại những hạn chế, hy vọng những phiên bản sau sẽ hoàn thiện hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Download Y!M 9.0 bản tiếng Anh &lt;a href="http://beta.messenger.yahoo.com/download.php"&gt;tại đây&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Download Y!M 9.0 bản tiếng Việt &lt;a href="http://vn.beta.messenger.yahoo.com/download.php"&gt;tại đây&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt;Nguồn &lt;a href="http://congtruyen.blogspot.com"&gt;Frediano's Blog&lt;/a&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8603035150250894763-3708694391079208164?l=a11friendship.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://a11friendship.blogspot.com/2007/11/giao-din-chng-trnh-c-lm-mi-hon-ton.html</link><author>noreply@blogger.com (Frediano)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8603035150250894763.post-1943409270604358651</guid><pubDate>Thu, 01 Nov 2007 16:49:00 +0000</pubDate><atom:updated>2007-11-02T00:05:28.987+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>Tin tức</category><title>Hoài Linh - Kì 2: Bôn ba nơi đất khách</title><description>&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://i15.photobucket.com/albums/a382/vn559641/HoaiLinh1.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 200px;" src="http://i15.photobucket.com/albums/a382/vn559641/HoaiLinh1.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Rời Việt Nam, Hoài Linh tiếp tục cuộc sống mưu sinh tại một đất nước xa lạ bằng công việc chạy chợ cho gia đình người bác. Rồi nhà anh ra ở riêng, anh bắt đầu kiếm tiền với đủ thứ nghề như: công nhân hãng thịt, thợ hàn điện v.v. Trong một buổi đi hát văn nghệ, anh tình cờ quen một số nghệ sĩ và nhen nhóm ước mơ theo đuổi nghệ thuật. Câu chuyện tiếp tục được kể lại qua bức thư do chính tay Hoài Linh viết vội gửi về cho Mực Tím...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span id="fullpost"&gt;&lt;br /&gt;Chuyến bay đáp xuống sân bay Orlando (Florida) lúc ấy đã gần 11 giờ đêm. Sau hai mươi mấy tiếng đồng hồ ngồi trên máy bay, cả gia đình tôi ai cũng mệt mỏi rã rời, phần là do lần đầu tiên đi máy bay, phần là do thức ăn trên máy bay rất khó ăn nên trông ai cũng xanh xao như người bị... sốt rét. Ra sân bay đón chúng tôi có hơn 10 người gồm hai gia đình: một là gia đình cậu bà con với mẹ tôi và một là gia đình người bạn ngày xưa của bố mẹ tôi, cũng là người đã làm giấy bảo trợ gia đình tôi sang tiểu bang này. Ra khỏi sân bay tôi bỗng rùng mình vì cái lạnh cắt da cắt thịt. Cuối tháng 11 là cao điểm của mùa đông, trời lạnh 1 - 20C là bình thường. Tôi cảm giác trong người cứ như bị đông lạnh, răng đánh lập cập vào nhau, hai lỗ tai như muốn rụng xuống. Nhưng cái lạnh này cũng chỉ là cái lạnh bên ngoài, cái lạnh trong tâm hồn mới đáng nói. Cái lạnh của sự buồn bã và lo lắng cho tương lai nơi đất khách quê người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xe về đến nhà. Bác tôi đã chuẩn bị một nồi hủ tíu - một món ăn đậm chất quê hương. Mọi người vui vẻ hàn huyên, không khí dường như ấm lại. Tình bà con, tình đồng hương cũng làm chúng tôi được an ủi phần nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau một giấc ngủ say vì mệt mỏi thì tôi choàng tỉnh dậy. Cả gia đình nhà bác tôi đã đi làm hết, bác tôi cũng đã chuẩn bị thức ăn để sẵn trong tủ lạnh. Khác với suy nghĩ của tôi, món ăn Việt Nam bên này chẳng thiếu thứ gì, từ mắm muối dưa cà đến khoai mì củ đậu, tất cả đều giống hệt ở Việt Nam. Tôi thích nhất là món dưa cải do ông tôi muối, ăn cơm nóng với dưa cải và mắm ruốc trong mùa lạnh còn tuyệt hơn ăn nem công chả phượng. Thế là tôi ăn liền tù tì một tuần lễ. Sau nửa tháng làm mọi thủ tục giấy tờ, gia đình tôi thuê căn nhà khác và ở riêng. Tôi bắt đầu học lái xe. Mấy ngày đầu học lí thuyết, sau một tuần tôi thi đậu và sau một tháng tôi lấy được bằng lái xe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gia đình tôi lúc này đang được tiền trợ cấp nên cũng chưa ai đi xin việc làm, thời gian rảnh tôi ra ngoài chợ làm phụ bác tôi. Tôi đứng ở quầy thịt, lâu lâu phụ bác bó rau cải, sắp xếp hàng hóa. Cuối tuần thì tôi đi hát cho một nhà hàng Việt Nam. Thời gian này đã là gần Tết nên gia đình tôi gói bánh chưng bỏ mối ngoài chợ của bác tôi để bán, vừa tăng thu nhập vừa đỡ nhớ quê hương khi Tết cận kề.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau 6 tháng nhận trợ cấp, mọi người trong gia đình tôi bắt đầu đi làm. Tôi xin vào làm hãng thịt của người bản xứ. Trong hãng thịt lúc nào cũng để nhiệt độ lạnh ngắt nên làm trong đó chẳng khác gì thời tiết mùa đông bên ngoài. Tôi làm ở công đoạn cắt thịt cốt lết, từng tảng thịt đông đá được đưa vào máy cưa để cưa ra từng lát mỏng rồi xếp vào hộp. Chiều tan ca về nhà, chiếc áo trắng của tôi nhuộm màu đỏ choét, ai mới nhìn vào cứ tưởng tôi là... bác sĩ vừa xong ca mổ. Những lúc ấy bố hay nhìn tôi và lắc đầu ngao ngán. Thân tôi gầy còm như thế này, lại làm trong hãng đông lạnh nên bố tôi sợ tôi đổ bệnh. Thế là làm được hai tháng ở hãng thịt tôi chuyển sang hãng điện tử. Nơi làm mới của tôi chỉ ngồi làm theo công đoạn, công việc của tôi là hàn những con chíp vào bo mạch. Làm được một tháng, tôi xin nghỉ vì không chịu nổi mùi chì. Tôi trở lại công việc phụ chợ cho gia đình người bác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong thời gian đi làm ở các hãng tôi vẫn đi diễn văn nghệ vào cuối tuần. Trong một dịp tình cờ tôi được hát chung với những ca sĩ nổi tiếng từ Cali qua tiểu bang tôi trình diễn. Một số anh chị sau khi diễn chung với tôi đã khuyến khích tôi sang Cali theo nghiệp ca sĩ. Tôi nghe thích lắm và ngỏ lời với bố mẹ. Ban đầu mẹ tôi phản đối kịch liệt vì mẹ lúc nào cũng muốn con cái quây quần bên nhau. Tôi đành nhờ bố tôi và dì ruột nói vào. Cuối cùng mẹ tôi cũng xiêu lòng và kì hạn trong vòng ba tháng nếu tôi không làm được gì thì phải quay về nhà. Tôi đồng ý.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày tôi xách vali lên đường sang Cali, mẹ tôi khóc như mưa. Bố dúi vào tay tôi 300 USD rồi dặn dò rất nhiều, nào là phải giữ gìn sức khỏe, nào là không làm được thì thôi, đừng cố gắng... Tôi bước vội ra xe mà không dám quay lại, chỉ sợ những giọt nước mắt của mẹ làm tôi mềm lòng. Vậy là thêm một chuyến đi nữa trong đời, chuyến đi tìm tương lai trong nỗi buồn xa gia đình, một chuyến đi để tìm vận số... &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8603035150250894763-1943409270604358651?l=a11friendship.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://a11friendship.blogspot.com/2007/11/hoi-linh-k-2-bn-ba-ni-t-khch.html</link><author>noreply@blogger.com (Frediano)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8603035150250894763.post-7302424925536941257</guid><pubDate>Mon, 29 Oct 2007 04:38:00 +0000</pubDate><atom:updated>2007-10-29T11:39:36.285+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>Funny Riddle</category><title>Câu đố số 5</title><description>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Câu hỏi:&lt;/span&gt; Có 3 bóng đèn và 3 công tắc. Mỗi công tắc sẽ điều khiển 1 bóng đèn. Khi bạn đứng ở vị trí mở công tắc bạn sẽ ko thể thấy được 3 bóng đèn. Bạn chỉ có 1 lần tới vị trí 3 bóng đèn đó (số lần đóng mở công tắc tùy ý). Hãy xác định công tắc nào là của bóng đèn nào?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các bạn trả lời theo mẫu:&lt;br /&gt;Tiêu đề (Subject): Đáp án câu đố số 5.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tên:&lt;br /&gt;Địa chỉ:&lt;br /&gt;Điện thoại:&lt;br /&gt;Nick chat:&lt;br /&gt;Câu trả lời:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gửi về hộp mail: &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;congtruyen24@gmail.com&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hạn chót gửi câu trả lời: 23:59:59 ngày 04/11/2007.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Lưu ý:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;- Trả lời bằng cách viết comment thì các bạn sẽ wa blog &lt;a href="http://a1vui.blogspot.com/"&gt;A11 Vui&lt;/a&gt; để trả lời câu hỏi&lt;br /&gt;- 1 người có thể trả lời nhiều lần bằng cách gửi nhiều mail hay comment.&lt;br /&gt;-  Sau khi xác định số người giải đáp đúng câu đố, BTC sẽ tiến hành bốc thăm để chọn ra 01 người để trao giải (việc bốc thăm như thế nào sẽ do BTC quyết định và ko công bố. Nếu các bạn có thắc mắc về vấn đề này sẽ ko có hồi đáp.)&lt;br /&gt;- Giải thưởng: sẽ được công bố ở phần đáp án.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mọi thắc mắc xin để lại comment.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8603035150250894763-7302424925536941257?l=a11friendship.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://a11friendship.blogspot.com/2007/10/cu-s-5.html</link><author>noreply@blogger.com (Frediano)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8603035150250894763.post-5879534407615034876</guid><pubDate>Sun, 28 Oct 2007 16:01:00 +0000</pubDate><atom:updated>2007-10-28T23:05:44.993+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>Read and Contemplate</category><title>Cuộc gặp gỡ tình cờ</title><description>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Mark đang trên đường về nhà thì trông thấy một anh bạn ở đằng trước vấp ngã.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh ta làm rơi hết sách đang mang cùng với hai cái áo len, một cây gậy bóng chày, một cái găng tay và một băng thu âm cỡ nhỏ. Mark quỳ xuống và giúp anh bạn ấy nhặt những bài báo đã cũ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì họ đi về cùng đường nên Mark giúp anh bạn ấy mang một phần đồ. Trong khi đi với nhau Mark biết anh bạn ấy tên Bill, thích chơi game, bóng chày và lịch sử và Bill đang gặp nhiều vấn đề với những môn học khác cũng như Bill vừa mới chia tay bạn gái.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ về đến nhà Bill trước. Mark được mời ở lại uống côca và xem tivi. Buổi chiều trôi qua thật thú vị với những tràng cười và mấy mẩu chuyện hai cậu nói với nhau. Sau đó Mark ra về. Họ tiếp tục gặp nhau ở trường, ăn trưa với nhau một hai lần gì đó và rồi cả hai cùng tốt nghiệp trường cấp hai. Cả hai tình cờ gặp lại nhau trong trường cấp ba, chỉ nói chuyện một ít sau vài năm không gặp. Cuối cùng năm cuối cấp dường như dài đăng đẳng cũng kết thúc và ba tuần trước lễ tốt nghiệp, Bill hỏi Mark xem liệu họ có thể nói chuyện với nhau không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bill nhắc lại cái ngày cách đây mấy năm trước khi lần đầu tiên hai người gặp nhau. “Cậu có từng nghĩ tại sao tớ lại mang nhiều thứ về nhà vào hôm đó không?”, Bill hỏi. “Cậu biết đấy, tớ đã dọn sạch tủ đựng đồ ở trường vì tờ không muốn để lại đống lộn xộn đó cho bất cứ ai. Tớ đã lấy những viên thuốc ngủ của mẹ và tớ định về nhà để tự tử. Nhưng sau khi chúng ta nói chuyện và cười đùa với nhau, tớ nhận ra rằng nếu tớ tự tử, tớ ắt hẳn tớ đã bỏ lỡ mất khoảng thời gian vui vẻ đó và những điều sau này nữa. Cậu biết không Mark, khi cậu nhặt giúp tớ những cuốn sách ngày hôm đó, câu đã làm được còn nhiều hơn thế nữa. Cậu đã cứu lấy cuộc sống của tớ.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8603035150250894763-5879534407615034876?l=a11friendship.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://a11friendship.blogspot.com/2007/10/cuc-gp-g-tnh-c.html</link><author>noreply@blogger.com (Frediano)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8603035150250894763.post-6528144899942985014</guid><pubDate>Sun, 28 Oct 2007 11:31:00 +0000</pubDate><atom:updated>2007-10-28T18:35:29.551+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>Bói vui</category><title>100 năm trước, bạn làm nghề gì?</title><description>&lt;div style="text-align:jutify;"&gt;1. Bạn thích đi dạo phố trong những ngày trời lạnh&lt;br /&gt;Có ==&gt; đến câu 2; không ==&gt; đến câu 5&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Thỉnh thoảng bạn cũng thích ăn mặc hoe hèo một chút&lt;br /&gt;Có ==&gt; đến câu 3; không ==&gt; đến câu 4&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Bạn luôn cảm thấy tự tin trong công việc đang làm&lt;br /&gt;Có ==&gt; đến câu 16; không ==&gt; đến câu 6&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4. Bạn rất thích ngắm sao&lt;br /&gt;Có ==&gt; đến câu 7; không ==&gt; đến câu 8&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5. Hẹn đi chơi với nhau vậy mà đứa bạn lại cho bạn leo cây&lt;br /&gt;a . Dĩ nhiên là bạn vô cùng bực bội ==&gt; về câu 2&lt;br /&gt;b . Bạn cảm thấy lo lắng cho bạn ấy ==&gt; đến câu 9&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;6. Bạn luôn nhớ rõ ngày sinh của bạn bè thân&lt;br /&gt;Có ==&gt; đến câu 16, không ==&gt; đến câu 9&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;7. Bạn thường mơ thấy những giấc mơ lãng mạn&lt;br /&gt;Có==&gt; đến câu 8, không ==&gt; đến câu 11&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;8. Bạn thích gọi điện cho bạn bè để tán dóc&lt;br /&gt;Có ==&gt; về câu 6, không ==&gt; đến câu 9&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;9. Dường như bạn luôn hiểu được tính khí của những chú chó cưng trong nhà&lt;br /&gt;Có ==&gt; đến câu 21, không==&gt; đến câu 12&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;10. Với bạn, tương lai là ....&lt;br /&gt;a. điều có thể đoán được =&gt; đến câu 14&lt;br /&gt;b. Nào ai biết ngày sau =&gt; đến câu 11&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;11. Hiện tại bạn đang có một đối thủ trong lĩnh vực nào đó mà bạn luôn muốn chiếnthắng&lt;br /&gt;Có =&gt; về câu 8, không =&gt; về câu 9&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;12. Vào thời gian rảnh hả, tui thích&lt;br /&gt;a. Đi chơi với bạn bè =&gt; đến câu 15&lt;br /&gt;b. Đoàn tụ với gia đình =&gt; đến câu 13&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;13. Bạn đã từng thấy ...ma chưa?&lt;br /&gt;có =&gt; về câu 11, không=&gt; đến câu 14&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;14. Bạn có từng ra khỏi nhà khi chưa đánh răng rửa mặt&lt;br /&gt;Có =&gt; đến câu 15, không =&gt; về câu 11&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;15. Mình dễ ngủ lắm, chỉ cần ngả lưng 20 phút là thăng giấc rồi&lt;br /&gt;Có=&gt; đến câu 29, không=&gt; đến câu 33&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;16. Đang ở trong nhà , đột nhiên bạn nghe tiếng ầm ĩ ngoài ngõ, bạn sẽ ....&lt;br /&gt;a. chạy ngay ra xem có chuyện gì =&gt;đến câu 17&lt;br /&gt;b. chẳng thèm quan tâm=&gt; đến câu 22&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;17.Nếu để ý ai đó, bạn sẽ tìm mọi cách để "ngôi sao hiểu lòng tôi"&lt;br /&gt;Có =&gt; đến câu 18, không =&gt; đến câu 22&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;18. Bạn đang mơ ước sẽ được đi du học&lt;br /&gt;Có =&gt; đến câu 20, không =&gt; đến câu 19&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;19. Bạn luôn vạch kế hoạch ôn tập rõ ràng khi chuẩn bị cho một kì thi&lt;br /&gt;Có=&gt; đến câu 37, không =&gt; đến câu 24&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;20. Hic, hic, mình rất hay đánh mất mấy thứ lặt vặt&lt;br /&gt;Có =&gt; đến câu 36, không =&gt; về câu 19&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;21. Bạn thích diện áo màu gì hơn ?&lt;br /&gt;Xanh dương =&gt; đến câu 22, đỏ =&gt; về câu 16&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;22. Bạn có tật nói hơi bị nhiều&lt;br /&gt;Có =&gt; đến câu 23; không =&gt; đến câu 26&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;23.Bạn luôn nhớ đến lỗi lầm của người khác đối với mình&lt;br /&gt;Có =&gt; về câu 18, không=&gt; đến câu 24&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;24. Bạn có tin mấy trò bói toán không&lt;br /&gt;Có=&gt; đến câu 38, không==&gt; đến câu 28&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;25.Bạn có hay ngủ nướng ??&lt;br /&gt;Có =&gt; về câu 21, không =&gt; đến câu 26&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;26. Khai thiệt đi bạn đang có tình cảm đặc biệt với ai đó phải không&lt;br /&gt;Có=&gt; đến câu 27, không =&gt; đến câu 30&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;27. BẠn thật sự thích thú với việc học&lt;br /&gt;Có=&gt;về câu 23, không =&gt; đến câu 28&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;28. Trước khi ngủ bạn thường nghĩ về&lt;br /&gt;a. Chuyện đã xảy ra hôm nay=&gt; đến câu 32&lt;br /&gt;b. Những việc sẽ làm vào ngày mai=&gt; đến câu 38&lt;br /&gt;c. Chuyện tương lai=&gt; đến câu 39&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;29. KHi đột nhiên nghĩ đê"n chuyện gì đó chưa làm bạn sẽ thực hiện nó ngay&lt;br /&gt;Có=&gt; về câu 25, không=&gt;về câu 26&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;30. Bạn không muốn tiết lộ cho ai nghe những bí mật của mình&lt;br /&gt;Có=&gt; đến câu 31, không =&gt; đến câu 34&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;31. Khi không ưa ai đó bạn sẽ ...&lt;br /&gt;a . Tỏ thái độ ngay cho họ biết =&gt; đến câu 32&lt;br /&gt;b. Vẫn tỏ vẻ bình thường =&gt;về câu 27&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;32. Tiền đối với bạn có phải là điều quan trọng nhất&lt;br /&gt;Có=&gt; đến câu 35, không =&gt; đến câu 40&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;33. Bạn thường đoán trước được kết cuộc của một quyển truyện hoặc một bộ phim&lt;br /&gt;Có=&gt; về câu 29, không =&gt; về câu 30&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;34. Trên TV đang chiếu một đoạn phim có cảnh "mi nhau" () nên bố mẹ không cho bạn xem, bạn sẽ ...&lt;br /&gt;a. Vẫn tiếp tục ngồi xem=&gt; về câu 31&lt;br /&gt;b. Bỏ đi chỗ khác =&gt; đến câu 35&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;35. Với số tiền ba mẹ phát cho mỗi ngày, bạn luôn ....&lt;br /&gt;a . Cảm thấy chẳng thấm vào đâu=&gt; đến câu 41&lt;br /&gt;b. Chi tiêu đúng mục đích và thật tiết kiệm =&gt; KẾT QUẢ L&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;36. Tuần tới lớp bạn có một tiết kiểm tra bạn sẽ&lt;br /&gt;a. Chuẩn bị bài ngay từ bây giờ=&gt; KẾT QUẢ A&lt;br /&gt;b. Đợi nước đến chân mới nhảy =&gt; KẾT QUẢ B&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;37. Khi đứng chờ thang máy bạn sẽ&lt;br /&gt;a. Nhấn nút nhiều lần cho đến khi cửa mở mới thôi=&gt;KẾT QUẢ C&lt;br /&gt;b. Chỉ nhấn nút một lần rồi đứng chờ thang máy đến =&gt; KẾT QUẢ D&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;38. Chuông điện thoại reo khi bạn đang tập trung làm việc, bạn sẽ ....&lt;br /&gt;a. Dừng tay để nghe điện thoại =&gt; KẾT QUẢ E&lt;br /&gt;b. Vẫn chuyên tâm vào việc đang làm =&gt; KẾT QUẢ F&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;39. Khi bất đồng ý kiến với bố mẹ, bạn thường&lt;br /&gt;a. Suy nghĩ lại xem mình có sai không=&gt; KẾT QUẢ G&lt;br /&gt;b. Quyết tâm bảo vệ ý kiến của mình đến cùng=&gt; KẾT QUẢ H&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;40. Ban thích làm quen với nhiều bạn bè Có=&gt; KẾT QUẢ J, Không=&gt;KẾT QUẢ I&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;41. Đối với bạn cuộc sống sẽ vô cùng tẻ nhạt nếu không có bất kỳ mục tiêu nào để theo đuổi&lt;br /&gt;Có=&gt;KẾT QUẢ K, Không=&gt; KẾT QUẢ L&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kết quả Cách đây 100 năm, bạn chính là .....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span id="fullpost"&gt;&lt;br /&gt;A: Một hiệp sĩ .Oai dzữ ta&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;B: Thủy thủ . Chắc là bạn có máu phiêu lưu dữ lắm đây&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;C: "má em hừng đông đi cày bừa, tía em hừng đông đi cày bừa ..: một nông dân siêng năng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;D: Nhà thơ . Lãng mạn ghê nhỉ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;E: ....oa.... con gái của một nhà quí tộc, xin chúc mừng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;F: hả ... bạn là ... là ..... V.....U....A !!, bệ hạ vạn tuế&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;G: Chủ của một khách sạn, cũng không đến nỗi tệ nhỉ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;H: Đồng nghiệp của Notadamus: một nhà tiên tri&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I: Một vũ công, chà, hổng biết trong kiếp này người ta còn sót lại chút năng khiếu nhảy nhót nào hông ta&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;J: hic....hic....hic, xin chia buồn, bạn là cô đầy tớ nhiều chuyện (nếu con trai thì là anh đầy tớ )&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;K: Thợ may . Ráng phát huy sự khéo léo như ....hồi đó nha&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;L: Nhà buôn, chà, chắc cũng là phú ông hay phú bà gì đây &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8603035150250894763-6528144899942985014?l=a11friendship.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://a11friendship.blogspot.com/2007/10/kt-qu-l-kt-qu-cch-y-100-nm-bn-chnh-l.html</link><author>noreply@blogger.com (Frediano)</author><thr:total>2</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8603035150250894763.post-3604626070108810094</guid><pubDate>Thu, 25 Oct 2007 16:37:00 +0000</pubDate><atom:updated>2007-10-25T23:41:25.721+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>Bói vui</category><title>Đo độ mê tín</title><description>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hãy đánh dấu các câu trả lời bạn cảm thấy đúng nhất để xem bạn có quá phụ thuộc vào số mệnh hay không nha!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;1. Bạn mặc 1 cái áo cực mới và ngay lúc đó anh chàng bạn để ý cũng ngỏ lời mời bạn đi ăn 1 chầu! Bạn sẽ làm gì với cái áo?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A. Không giặt nó vì nếu giặt sẽ làm “bay” mất “phép màu” của chiếc áo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;B. Cái áo mang đến may mắn nên bạn sẽ “diện” nó với hy vọng gặp may mắn lần nữa!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;C. Hehe! Khi nào thích mặc thì mặc, chẳng suy nghĩ sâu xa gì hết á!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;2. Có 1 chú mèo đen thản nhiên lon ton trước mặt bạn, bạn sẽ:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A. Quay mặt đi ngay và tìm hướng đi khác để tránh con mèo xui xẻo ấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;B. Há hốc mồm kinh ngạc (mấy ai được thấy 1 con mèo đen nhỉ?) rùi cười phá lên vì trong đầu cứ nghĩ rằng gặp mèo đen là hổng tốt (mà thật ra cũng chả thấy ảnh hưởng tẹo nào)!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;C. Xuỵt xuỵt chú mèo vì mình thích mèo mà!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;3. Nhỏ bạn ngồi cạnh cho rằng bạn sẽ được bầu làm lớp trưởng, uhm ...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A. Chắc chắn nó sẽ làm đảo lộn mọi thứ, huhu, “nói trước bước không qua” muh!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;B. Woa! Hy vọng là đúng như nó nói!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;C. Cảm ơn nó và tiếp tục cố gắng chuẩn bị một bài nói hay ho để chứng tỏ năng lực của mình trước lớp!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;4. Bạn có chơi “cầu cơ” chưa? Bạn có thấy sợ không?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A. Đoán đúng đấy và hơi bị tin!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;B. Có chơi 1 vài lần và không tin lắm!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;C. Không chơi, không sợ và không hề tin! Haha!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;5. Bạn không nói về tương lai nhiều, vì sao thế?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A. Hic! Số phận cứ đem mình ra làm trò chơi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;B. Không bao giờ mình biết trước được cái gì sẽ thay đổi trong tương lai!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;C. Không đề ra kế hoạch quá xa xôi! Phải làm tốt những cái trước mắt đã!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;6. Hộp phấn trang điểm bị vỡ!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A. Cố gắng chịu đựng 1 năm đầy những điều không ổn! Huhu!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;B. 1 vài mảnh vỡ của cái gương chắc không gây ra cái gì nguy hiểm đâu nhỉ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;C. Chỉ khó chịu vì tiếc cái hộp phấn quá đẹp, phải mua cái mới thôi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kết quả đê!!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span id="fullpost"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Hầu hết câu trả lời là A:&lt;/span&gt; 1 người quá mê tín đây!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trực giác của bạn bảo bạn tốt hơn hết là giữ cho mình an toàn chứ đừng làm điều gì để phải hối tiếc! Sự mê tín chính là cái ảnh phản chiếu niềm tin của bạn vào một sức mạnh vô hình nào đó! Nhưng bạn đừng đánh giá thấp bản thân mình, số phận của bạn phụ thuộc rất nhiều vào năng lực, kỹ năng và sự cố gắng của bạn! Vận mệnh không phải là cái máy định dạng cuộc đời bạn mà chính bản thân bạn phải tự “thiết kế” nó đấy!&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;Có nhiều B quá!:&lt;/span&gt; Bạn tin nhưng bạn không quá phụ thuộc!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn có khuynh hướng tìm cách để tránh mọi xui xẻo và tìm kiếm may mắn, bạn không nghĩ rằng vận mệnh quyết định tương lai hoàn toàn. Bạn nhận thức rõ việc cuộc sống như một trò chơi, bạn luôn cố gắng làm tốt nó và tránh không làm những việc sẽ mang đến phiền phức!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Người có nhiều C nè!:&lt;/span&gt; Bạn không mê tín! Bạn thực tế!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không ai thấy bạn phân vân giữa việc nên bước chân trái hay chân phải khi ra khỏi nhà! Hihi! Với những suy nghĩ cực kỳ logic bạn cho rằng mình hoàn toàn có thể nắm số phận trong tay! Thật tốt khi bạn biết cách phụ thuộc vào bản thân chứ không phải 1 cái gì mơ hồ! Nhưng đừng có quá gay gắt với những người tin vào những “phép màu” xinh xinh nhé!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói chung thì tất cả chúng ta chỉ muốn có 1 cuộc sống vui vẻ và thành công thui mà! Có thể làm 1 vài việc nho nhỏ (như bổ sung vào tủ áo 1 chiếc áo đỏ may mắn …) để tin rằng cuộc đời còn nhiều cái để ta hy vọng lắm và không có gì là không thể cả! “Phép lạ” cũng có thể xuất hiện lắm chứ, phải không các bạn?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8603035150250894763-3604626070108810094?l=a11friendship.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://a11friendship.blogspot.com/2007/10/o-m-tn.html</link><author>noreply@blogger.com (Frediano)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8603035150250894763.post-614701803649570091</guid><pubDate>Wed, 24 Oct 2007 02:21:00 +0000</pubDate><atom:updated>2007-10-24T10:28:48.820+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>Tin tức</category><title>Hoài Linh kỳ 1: Tôi từng “chạy gạo” ở bến xe</title><description>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://i15.photobucket.com/albums/a382/vn559641/hoailinh2.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 0pt 10px 10px; float: right; cursor: pointer; width: 200px;" src="http://i15.photobucket.com/albums/a382/vn559641/hoailinh2.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Hẹn gặp Hoài Linh thời điểm này không phải dễ bởi lịch của anh gần như kín mít với những show lưu diễn từ Bắc chí Nam, với những cảnh quay liên tục trên phim trường. Nhưng khi Mực Tím “đặt hàng” cho anh viết tự truyện thì anh đã vui vẻ nhận lời: “Anh sẽ ráng thức đêm để viết, nhưng đừng có chê... sến à nha!”. Và đây, những dòng tâm sự đã được danh hài Hoài Linh gửi riêng cho Mực Tím...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span id="fullpost"&gt;&lt;br /&gt;Tôi sinh ra nơi miền thùy dương cát trắng quanh năm nắng gió khô cằn. Cam Ranh - đó là nơi chôn nhau cắt rốn của tôi. Lên 7 tuổi tôi theo gia đình vào sống tại một miền đất xa lạ, vùng đất đỏ nắng bụi mưa sình: Dầu Giây. Một địa danh xa lạ với một đứa trẻ như tôi, với cả những người miền Trung chưa một lần vào Nam. Thế rồi miền đất xa lạ ấy dần dần trở nên quen thuộc, tôi đã tập quen dần với những mùa mưa, đi học mà lúc nào trong cặp cũng có cây rút dép (cây này làm bằng cái nẹp tre, mùa mưa mang dép râu hay bị sút quai, phải kẹp vào để rút quai dép).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;13 tuổi, tôi phải phụ với mẹ tôi chạy chợ. Mẹ tôi là một người đảm đang và lam lũ. Một mình mẹ làm đủ mọi nghề để nuôi năm chị em tôi. Có lẽ đến suốt cuộc đời này, tôi chẳng thể nào quên được hình ảnh mẹ tần tảo thế nào. Mẹ vừa làm hộ sinh, y tá, chẳng nề hà bất cứ việc gì. Những năm ấy mất mùa, đói kém, cơm không đủ no phải lấy sắn khoai lót dạ, củ chuối qua bữa nhưng không hiểu sao tôi lại thấy hạnh phúc lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy đã là ngôi sao nhưng Hoài Linh vẫn thường về quê... tắm sông cùng các em thiếu nhi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;13 tuổi, tôi đã phải ra trạm kiểm soát Dầu Giây bán hàng theo mùa, lúc thì chôm chôm, lúc thì mía ghim, chuối khô, chuối sấy, lúc thì trà đá, chuối nấu, nước sâm v.v. nói chung đủ mọi thứ, miễn sao có tiền thì làm ráo trọi. Những lúc không chạy bến xe tôi lại ra ruộng mót lúa, mót khoai hoặc hái rau bắt ốc về cho nhà. Mẹ tôi chẳng muốn tôi làm những việc này nhưng vì hiểu được hoàn cảnh gia đình nên tôi trốn mẹ đi làm. Cuộc sống hồi đó tuy vất vả nhưng chị em tôi vẫn được ăn học đàng hoàng như những đứa trẻ khác. Học là tâm nguyện của bố tôi, ông thường khuyên chúng tôi và bắt buộc chúng tôi dù bất cứ hoàn cảnh nào vẫn phải theo đuổi việc học. Năm tôi học lớp 12, chuẩn bị thi tốt nghiệp thì tôi vẫn còn chạy bến xe buôn bán bởi lẽ tôi còn một trách nhiệm: lo cho hai đứa em ăn học. Có nỗi buồn nào hơn khi nhìn bạn bè được đi đây đi đó, du lịch thư giãn trước khi vào kì thi, còn tôi thì... Nhiều lúc nghĩ vậy tôi lại muốn ứa nước mắt nhưng nghĩ lại hoàn cảnh không cho phép lại thôi, nhủ lòng phải tiếp tục công việc và cố gắng nhiều hơn nữa...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trang tự truyện mà Hoài Linh gởi cho Mực Tím&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi tôi học xong lớp 12 thì gia đình tôi trở về lại Cam Ranh, trở về lại ngôi nhà mà tôi đã cất tiếng khóc chào đời. Mảnh đất Cam Ranh hiền hòa đã dang tay đón gia đình tôi trong một tình thương trìu mến của những người hàng xóm. Mẹ tôi trở lại làm nghề hộ sinh, các chị tôi lúc này đã trở thành những cô giáo, chỉ có tôi và hai đứa em là tiếp tục đi học. Ước mơ làm thầy giáo của tôi đột ngột bị cắt ngang vì lúc này gia đình tôi có giấy báo đi xuất ngoại. Thế là mẹ tôi cho ba anh em tôi ra ở ngoài Nha Trang học tiếng Anh. Vốn máu ham mê văn nghệ từ bé, tôi và cô em gái đăng kí thi tiếng hát hay thành phố Nha Trang. Kết quả là em gái tôi đoạt giải nhất, còn tôi đoạt giải nhì. Số tiền thưởng lúc ấy chẳng là bao nhiêu nhưng niềm vui thì bất tận. Nhận được tiền thưởng, chúng tôi khao các anh em thi chung một chầu ra trò.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi duyên may đã đến, tôi gặp được anh Thành Lộc - một diễn viên kịch nói của đoàn kịch Khánh Hòa. Lúc ấy anh đang là diễn viên của đoàn ca múa nhạc dân tộc Ponaga. Anh đã rủ tôi tham gia vào đoàn, và lúc này chính là lúc tôi bắt đầu khởi nghiệp. Vào đoàn ca múa nhạc dân tộc, tôi hát dân ca, diễn hài mỗi khi thiếu diễn viên. Tuy nhiên, tôi chỉ gắn bó với đoàn được hai năm thì gia đình tôi chính thức xuất ngoại. Ngày ra sân bay, tôi cảm nhận đây là chuyến đi buồn nhất, tự nhiên trong lòng tôi bỗng thấy đau quặn thắt ruột gan...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8603035150250894763-614701803649570091?l=a11friendship.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://a11friendship.blogspot.com/2007/10/hoi-linh-k-1-ti-tng-chy-go-bn-xe.html</link><author>noreply@blogger.com (Frediano)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8603035150250894763.post-7079390808132701340</guid><pubDate>Sun, 21 Oct 2007 18:01:00 +0000</pubDate><atom:updated>2007-10-22T01:08:24.744+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>Funny Riddle</category><title>Câu đố số 4</title><description>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Câu hỏi:&lt;/span&gt; Có 15 xưởng sản xuất dép, trong đó có 14 xưởng sản xuất dép có trọng lượng 200g, xưởng còn lại sản xuất dép có trọng lượng 190g, các đôi dép có hình dạng giống hệt nhau. Làm thế nào để sau một lần cân thì có thể phát hiện được xưởng SX dép 190g?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các bạn trả lời theo mẫu:&lt;br /&gt;Tiêu đề (Subject): Đáp án câu đố số 4.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tên:&lt;br /&gt;Địa chỉ:&lt;br /&gt;Điện thoại:&lt;br /&gt;Nick chat:&lt;br /&gt;Câu trả lời:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gửi về hộp mail: &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;congtruyen24@gmail.com&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hạn chót gửi câu trả lời: 23:59:59 ngày 28/10/2007.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Lưu ý:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;- Trả lời bằng cách viết comment thì các bạn sẽ wa blog &lt;a href="http://a1vui.blogspot.com/"&gt;A11 Vui&lt;/a&gt; để trả lời câu hỏi&lt;br /&gt;- 1 người có thể trả lời nhiều lần bằng cách gửi nhiều mail hay comment.&lt;br /&gt;-  Sau khi xác định số người giải đáp đúng câu đố, BTC sẽ tiến hành bốc thăm để chọn ra 01 người để trao giải (việc bốc thăm như thế nào sẽ do BTC quyết định và ko công bố. Nếu các bạn có thắc mắc về vấn đề này sẽ ko có hồi đáp.)&lt;br /&gt;- Giải thưởng: sẽ được công bố ở phần đáp án.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mọi thắc mắc xin để lại comment.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8603035150250894763-7079390808132701340?l=a11friendship.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://a11friendship.blogspot.com/2007/10/cu-s-4.html</link><author>noreply@blogger.com (Frediano)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8603035150250894763.post-8175378139945693750</guid><pubDate>Sat, 20 Oct 2007 17:07:00 +0000</pubDate><atom:updated>2007-10-21T00:09:53.031+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>Read and Contemplate</category><title>Tại sao chúng ta phải sống</title><description>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Có khi nào bạn tự hỏi: Vì sao mình lại phải tồn tại trong cuộc đời này? Mình sinh ra để làm gì?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu một ngày kia mình không còn nữa, thì có ảnh hưởng đến ai không? Thì thời gian vẫn trôi, thì mặt trời vẫn mọc, thì những vì tinh tú cũng đâu ngừng sáng, thì người ta vẫn sống. Vậy mình sinh ra để làm gì khi sự tồn tại của mình quả không cần thiết?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span id="fullpost"&gt;&lt;br /&gt;Này bạn ạ sao lại không cần thiết, khi bản thân mình là một tuyệt khắc của thượng đế không có sự trùng lặp. Bạn là một cá nhân đặc biệt với hình hài và bản chất không hề giống với 6,5 tỷ người còn lại trên trái đất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người mẹ sống vì con, người thầy sống để dạy bảo học trò, ca sĩ sống và hát vì khán giả, bác sĩ sống để cứu lấy sinh mạng từng người. Chúng ta sống vì những người yêu thương ta và vì những người ta yêu thương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong cuộc sống, niềm vui không được in đậm bằng nỗi buồn, sẽ có lúc bạn cảm thấy sự tồn tại của mình là không cần thiết. Hãy nhớ những điều sau đây:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn phải có mặt trên cuộc đời này, để điều đầu tiên bạn nhìn thấy là giọt nước mắt hạnh phúc của mẹ và nụ cười của cha, sau 9 tháng 10 ngày bạn chuẩn bị cho hành trình cuộc sống. Bạn phải sống để đáp lại tình thương và công ơn dạy dỗ của cha mẹ - những người cho bạn biết đến cuộc đời này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự có mặt của bạn trên cuộc đời này là một món quà có giá trị vô cùng đặc biệt cho một ai đó. Và nếu bạn đột nhiên biến mất thì sẽ là một sự mất mát rất lớn không gì có thể bù đắp được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn phải sống vì bạn là một thành viên của một tập thể lớp, bạn sống để cảm nhận tình thầy trò và bạn bè, sống để hạnh phúc và mang lại tiếng cười cho những người bạn trong lớp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn phải sống để lắng nghe và chia sẻ cảm xúc với những người bạn thân nhất của mình. Nếu họ không có bạn bên cạnh, cũng như bạn không biết đến họ, cuộc sống của bạn sẽ không còn ý nghĩa. Bạn bè là một phần không thể thiếu trong cuộc sống. Bạn phải sống vì bạn là một người bạn tốt mà ai đó rất yêu quý.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn phải sống để cảm nhận những rung động đầu đời với một ai đó đặc biệt, sống để biết trái tim đập loạn nhịp khi yêu và được yêu. Bạn phải sống vì sự tồn tại của bạn khiến người khác hạnh phúc mặc dù bạn không làm gì cả, nhưng khi bạn có mặt trên cuộc đời này thì người ấy đã cảm ơn thượng đế vì điều đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn phải sống để học tập và cống hiến cho quê hương đất nước, nơi nuôi bạn lớn lên từng ngày. Sống để cảm nhận nhịp đập giữa lòng thành phố, để mang niềm yêu và niềm tự hào của quê cha đất tổ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi lớn lên, bạn sống để cho ra đời một sinh linh bé nhỏ, để cho con bạn biết đến cuộc sống. Rồi bạn mới biết ngày xưa mẹ của mình đã tự hào thế nào khi bạn cất tiếng khóc chào cuộc đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc sống đã làm một điều lớn lao là giành cho bạn một chỗ trên đời, cho nên bạn phải biết ơn và đừng phí phạm vì điều đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn chỉ sống và cống hiến cho đời một lần rồi ra đi mãi mãi, như những bông hoa chỉ nở một lần rồi chết, nó nở hết mình, làm đẹp hết mình cho đời rồi héo úa tàn phai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta sống đâu phải chỉ cho mình mà còn sống cho những người xung quanh và cho xã hội này. Cuộc sống đã tươi đẹp biết bao khi có bạn, cha mẹ họ hàng cũng hạnh phúc biết bao khi bạn ra đời, những người bạn cũng hạnh phúc khi bạn luôn bên cạnh họ. Bạn sống vì bạn là niềm hạnh phúc, niềm tự hào và mong mỏi đối với những người khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỗi ngày tôi chọn ngồi thật yên&lt;br /&gt;Nhìn rõ quê hương, ngồi nghĩ lại mình&lt;br /&gt;Tôi chợt biết rằng vì sao tôi sống&lt;br /&gt;Vì đất nước cần một trái tim. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8603035150250894763-8175378139945693750?l=a11friendship.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://a11friendship.blogspot.com/2007/10/ti-sao-chng-ta-phi-sng.html</link><author>noreply@blogger.com (Frediano)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8603035150250894763.post-6906699790452805172</guid><pubDate>Tue, 16 Oct 2007 09:33:00 +0000</pubDate><atom:updated>2007-10-16T16:46:40.334+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>Tin tức</category><title>Từ Nhật ký Vàng Anh đến văn hóa truyền thông</title><description>&lt;center&gt;&lt;br /&gt;&lt;object&gt;&lt;embed src="mms://media.tuoitre.com.vn/Stream/VideoClip/VHVN/2007/vanganh.wmv" type="application/x-mplayer2" showstatusbar="1" volume="0" autostart="0" showcontrols="1" height="290" width="320"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="mms://media.tuoitre.com.vn/Stream/VideoClip/VHVN/2007/vanganh.wmv"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Dowload file&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;"Không ủng hộ hành vi, nhưng phải bảo vệ con người. Và phải bảo vệ những nguyên tắc ứng xử hợp đạo lý khi tham gia truyền thông"... Tác giả Trần Chí Hiền viết trên trang web của VTV như một lời khẳng định quan điểm giữa những xôn xao nhiều chiều trong vụ ồn ào đằng sau hậu trường của phim Nhật ký Vàng Anh. TTO xin đăng lại để giới thiệu với bạn đọc chính kiến của VTV trong vụ việc này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span id="fullpost"&gt;&lt;br /&gt;Nhóm làm phim Nhật ký Vàng Anh chọn cách làm duy nhất đúng: sẽ nhìn thẳng vào mắt khán giả để nói về một chuyện buồn đã xảy ra. Không ai khuyến khích. Không ai ủng hộ việc làm nông nổi của cô diễn viên trẻ ấy. Cũng không nên và không thể bênh vực. Cũng là đúng khi nhiều người chê trách cô. Nhưng cần bảo vệ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cần phải bảo vệ, khi ở tuổi 19-20, cô gái đã không biết cách, rồi sau đó là không thể tự bảo vệ mình khỏi những ổ gà trên con đường cao tốc của cuộc sống hiện đại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cần phải bảo vệ, khi trên đời còn nhiều kẻ độc ác, những con chuột chũi trong thế giới ảo của Internet, lấy làm khoái trá khi có dịp "đâm chém" những người trong thế giới thật, mỗi khi người ta có sai sót. Trẻ chúng không thương, già chúng không tha. Như trường hợp này thì lỗi lầm của người khác là cơ hội hả hê của chúng, và chúng sẽ biết cách hả hê, cả trong các trường hợp khác mà người ta không có lỗi lầm. Khi có câu hỏi: Ai là người không bao giờ có lỗi, có quyền bước lên cầm đá mà ném - Đừng nghi ngờ: chúng sẽ hăm hở bước lên ném đá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái gì đen thì nó mãi đen. Blog đen cũng thế. Cái cần bàn là cách cư xử cần thiết với kẻ đen. Mấy năm trước, đã có chuyện một gã đàn ông tự chụp cảnh mây mưa với người yêu, rồi khi mối quan hệ trên chấm dứt, những tấm ảnh bị tung lên Internet, còn chính hắn muối mặt cầm các tập ảnh đó đi đến các toà soạn báo để chứng minh rằng cô gái kia sa đoạ. Điều lạ lùng là ở đâu đó hắn vẫn được chấp nhận. Hắn cũng không bị trừng trị, dù có không ít các điều luật quy định rằng hành vi như thế không những đáng kinh tởm về đạo lý, mà còn phải bị trừng phạt theo pháp lý.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tất nhiên, trường hợp mới đây có khác, chắc kẻ làm điều xấu không phải là người trong cuộc. Nhưng điều đáng nói là: Nếu kẻ cầm ảnh đi rao mấy năm trước bị trừng trị, thì những kẻ khác không dễ thản nhiên tung mọi thứ lên mạng như bây giờ, và nay mai sẽ còn tung lên nữa với sự yên tâm là không bị trừng trị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Blog đen có nhiều và vẫn sẽ còn. Nhưng sự việc vừa qua cho thấy điều khác: Trong thế giới blog, đã nhanh chóng vang lên tiếng nói giận dữ, khinh rẻ đối với những con chuột của thế giới ảo. Trong lúc chúng ta còn lúng túng chưa tìm ra cơ chế pháp lý trấn áp blog đen, thì điều trên khiến ta có thể hy vọng và tin tưởng - như một đồng nghiệp đã viết trên báo Tuổi Trẻ - về sức mạnh của chữ nhân trong cõi mạng ảo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi trân trọng các đồng nghiệp là tác giả không ít những bài viết tương tự như vậy trên báo chí công khai vài ngày qua. Có những bài viết khác, trái hẳn, bộc lộ sự vội vã hăm hở đáng ngạc nhiên với những chuyện chẳng vui vẻ gì. Mỗi người viết báo có quan điểm và cung cách riêng, tôi không tranh luận, nhưng xin nói rằng: không phục. Không phục sự nhạy bén ấy. Không phục cách hành xử ấy. Không phục nghiệp vụ ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không ủng hộ hành vi, nhưng phải bảo vệ con người. Và phải bảo vệ những nguyên tắc ứng xử hợp đạo lý khi tham gia truyền thông. Như bảo vệ một đạo luật an toàn giao thông trên xa lộ thông tin. Trên xa lộ ấy đã có không ít tai nạn và cả tội ác. Như mọi công nghệ khác, bản thân công nghệ thông tin (cả các loại hình truyền thống và các loại hình hiện đại) chỉ là phương tiện. Nó mang tính nhân bản chỉ khi nào người ta sử dụng nó một cách có văn hóa.&lt;br /&gt;Theo VTV&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8603035150250894763-6906699790452805172?l=a11friendship.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://a11friendship.blogspot.com/2007/10/t-nht-k-vng-anh-n-vn-ha-truyn-thng.html</link><author>noreply@blogger.com (Frediano)</author><thr:total>0</thr:total></item></channel></rss>
